Có mấy câu hỏi được đặt ra?

1. Bạn có thích công việc mình đang làm? 

2. Công việc bạn đang làm có cho bạn đủ thu nhập?

3. Bạn có coi công việc đó là sự nghiệp của đời bạn?

4. Bạn có mong muốn thay đổi công việc mình đang làm?

Và câu trả lời của tôi:
Tôi là người sống chủ động nên tôi chán ngấy cái công việc quanh đi quẩn lại ở văn phòng, bó buộc 8 tiếng, khong có việc gì buộc tôi phải ngồi chơi, suốt ngày game mụ mị đầu óc. Lúc đó tôi làm chuyên viên viễn thông cho một công ty thành viên của Tập đoàn bưu chính viễn thông. Và vì công việc của tôi nó như vậy nên chắc chắn k thể có được thu nhập tốt, đừng nói đến việc bầu bí sinh con sếp chẳng cần biết tôi có làm tốt công việc của mình không cứ tự ý trừ lương và mặc định rằng tôi làm việc không tốt.
Khi tôi bước chân vào Cty đó là sự choáng ngợp vì các sếp toàn xài ô tô, khi vào làm tôi mới phát hiện ra từ trên xuống dưới toàn con trai, con gái, con dâu, con rể rồi cháu chắt của Chủ tịch Hội đồng quản trị. Sếp của tôi lúc đó có một quá khứ huy hoàng, anh là cử nhân tài năng của trường Đại học Bách khoa Hà Nội và là con cháu của một lãnh đạo Tập đoàn. Thế nhưng, học và hành nó không liên quan, anh không có tố chất của một nhà quản lý, đây cũng là câu trả lời cho câu hỏi thứ 3 và thứ 4 ở trên. Sinh con xong tôi quyết định nghỉ việc và tìm kiếm cơ hội khác cho mình.

Lần đầu tiên tôi bước chân vào thế giới của những người làm bảo hiểm và tìm hiểu về nó. Tôi tìm kiếm những câu trả lời về nó và tôi không còn ghét cay ghét đắng nó nữa nhưng tôi chưa có được người chủ quản tốt để tôi bước đi trong nghề. Những bước đi đầu tiên đầy khó khăn nhưng từng ngày, từng ngày nó ăn dần vào tiềm thức của tôi. Tôi giao tiếp tốt hơn, tôi không nóng giận, tôi có thể thuyết trình trước đám đông và nhữngkhách hàng trong các buổi hội thảo họ thích tôi vì sự thân thiện, cởi mở và vì tôi trả lời được những câu hỏi mà họ đặt ra.

 Lúc đó tôi không có được đào tạo bài bản mà chỉ là làm theo bản năng và những kinh nghiệm tự tìm kiếm và học hỏi. Chỉ biết là tôi yêu nó. Tôi có thu nhập tốt hơn cái công việc văn phòng chán ngắt mà tôi đã từng làm và tôi thu nhập theo đúng hoạt động và nỗ lực của bản thân. Vì không tìm kiếm được tiếng nói chung với chủ quản lúc đó, tôi từ bỏ nghề bảo hiểm và có những lúc tôi nghĩ là tôi đoạn tuyệt với nó.

Tôi bước chân vào thế giới online, cũng tìm kiếm được cho mình thương hiệu bản thân cho những sản phẩm mình kinh doanh, tôi kiếm tiền gấp nhiều lần cái công việc văn phòng và thời gian là của tôi. Một ngày cô giáo của con nói với tôi, chị thấy con bảo em bán quần jean có phải không? Vâng, trong thế giới online tôi tự hào về cái thương hiệu đó của mình và để làm được thương hiệu đó tôi sử dụng khá nhiều kỹ năng của nghề bảo hiểm. Nhưng tôi cảm thấy chạnh lòng và tôi muốn con có một người mẹ đáng tự hào hơn.

Tôi một lần nữa trở lại với bảo hiểm sau lời động viên của ông xã "nó hợp với em" và mọi con đường lúc đó đều đưa tôi trở lại . Lúc này tôi đã kinh nghiệm hơn và tôi tự lựa chọn người chủ quản cho mình.

0 nhận xét:

Post a Comment

 
Top